Phá chấp - Phá mê:
Phá: Làm vỡ ra, làm tan nát hư hỏng. Chấp: giữ chặt lấy, không chịu buông ra. Mê: không tỉnh, lầm lạc. Trái với Mê là Ngộ.
Hễ chấp thì mê, hễ mê thì chấp. Chấp và mê gắn liền với nhau như hình với bóng, không thể tách rời được.
Do đó, nếu phá được chấp thì mê cũng tan, mà phá được mê thì chấp cũng hết.
Phá chấp là sự phá tan bảo thủ tà kiến, phá tan cái ý kiến thiên lệch của người học đạo, khiến cho cái hiểu biết trở nên khoáng đạt, dung thông, thấu nhập chỗ Trung đạo.
Muốn phá chấp thì phải dùng cái lương năng lương tri của mình mà cách vật trí tri, xét hết các mặt của sự việc, đâu là đúng, đâu là sai, lần lần trí não mẫn huệ, thấy rõ chỗ sai lầm.

Xem tiếp: Phá cổ